"Tôn giả Thiên Pháp giới thay trời chấp pháp, nói không chừng có lẽ nắm được một chút bí mật trước khi tiên lộ chưa dứt."
Quan sát sự thăng cấp thế giới lần này, lại đem đến cho Lý Phàm một chút linh cảm.
Về bản chất vận hàng của thế giới, và suy xét công pháp thích hợp với bản thân mình nhất.
Con người Lý Phàm, không có lợi ích sẽ không làm.
Tuy rằng trong luân hồi hắn đã tiếp xúc qua tương đối nhiều loại công pháp nhưng vẫn chỉ cảm thấy, duy chỉ có 'Toạ Tiên Quyết' đến từ Toạ Sơn Quyết là thích hợp với hắn nhất.
Nhưng mà tu vi của Lý Phàm trên mức độ như hiện giờ, phải đối mặt với mấy lão quái vật như các tiền bối Thiên Y, Nhược Mộc, Thạch Bản v. v.
Đơn thuần chỉ tu luyện công pháp, đã rất khó có thể giúp ích được hắn nữa rồi.
Trên việc tu hành đại pháp cơ bản đã đi sau kẻ khác không chỉ một bước, thì làm sao có thể tranh đấu với người ta?
Chỉ điểm của Thiên Y lần nữa lại xuất hiện trong đầu óc Lý Phàm.
"Nhớ lấy, công pháp là thứ yếu. Thứ thực sự trọng yếu, là suy xét về chuyển vận thiên đạo, bản chất thế giới."
"Công pháp có mạnh đến đâu, cuối cùng cũng là của người khác. Chỉ có thật sự phù hợp với bản thân mình, mới là công pháp hoàn mỹ nhất."
Ánh mắt Lý Phàm lấp lánh, tầm nhìn mơ màng.
Bổ Thiên Lục, Toạ Tiên Quyết, thăng cấp thế giới...
Trong đầu óc hết như vừa bị một trần bão táp kịch liệt quét qua, bao nhiêu sự việc, cảm ngộ trải qua trước kia, toàn bộ đều bao gồm trong đấy.