Có lẽ bọn họ cũng không rõ tên thật của người tốt nhất trên đời kia.
Mà lấy tính cách của Bạch tiên sinh, cho dù biết đây là bọn nhỏ hiểu lầm nhưng cũng hơn nửa sẽ không ngăn cấm, sửa chữa.
Bọn nhỏ vui là được.
Dù sao, cái tên Bạch tiên sinh này còn rất dễ nghe.
"Tô Bạch..."
"Đây chính là tên hắn."
"Lấy cựu pháp Trường Sinh nghịch thiên địa chi lý, lại thành tân pháp Trường Sinh."
"Ta vốn tưởng rằng trên đời căn bản không ai có thể làm được điểm này, lại không nghĩ tới..."
Lý Phàm lại nhớ tới đối thoại giữa hai người Tôn Kỳ, Tôn Liên Thành nghe được lúc trước.
"Càng được thiên địa ưu ái, muốn nghịch phản thiên địa chi lý lại càng khó."
"Phản phệ gặp phải càng sâu."
"Loại tình huống này, hắn đều có thể nghịch thiên địa chi lý..."
Lý Phàm không khỏi càng thêm trầm mặc.
Suy nghĩ cuồn cuộn, không biết qua bao lâu.
Dị thường trước mắt kéo Lý Phàm về lại hiện thực.
Trên người Ân thượng nhân có luồng năng lượng quỷ dị dao động.
Lý Phàm cũng đã nhìn ra, trạng thái của Ân thượng nhân lúc này cực kỳ không bình thường.
Giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
Nhưng trong trạng thái này, hắn lại như biến thành người có thể rình mò rất nhiều bí ẩn trong thiên địa, thăm dò rõ kiếp trước kiếp này của chủ nhân xương sườn.
"Vì sao? Vì sao?"
Ân thượng nhân đau khổ cào đầu, một đường dọc trong thân thể cũng chậm rãi hiện ra.