Thần thái của Ân thượng nhân dần trở nên có phần điên cuồng.
"Hắn không chỉ tìm được phương pháp có thể giết chết Truyền Pháp vì tu sĩ thiên hạ, còn chỉ rõ một con đường có thể triệt để đánh tan Truyền Pháp! Suy cho cùng dựa vào Tiên Phàm Chướng mà muốn giết chết Truyền Pháp thiên tôn..."
"Tuy rằng có khả năng này nhưng xác suất thành công thật sự quá thấp."
"Nhưng phương pháp đánh tan trật tự truyền pháp hắn chỉ ra thực sự tuyệt đối có thể!" Ân thượng nhân lại bởi vì tâm trạng động, thình lình phun ra một ngụm máu tươi.
"Nếu Tiên Phàm Chướng có thể trở thành một sơ hở của Truyền Pháp, vậy tại sao không thể sáng tạo ra nhiều sơ hở hơn? Chỉ cần cường giả có năng lực đủ để chứng Trường Sinh cảnh cam nguyện hi sinh chính mình..."
"Sơ hở của Truyền Pháp nhất định sẽ càng ngày càng nhiều. Sẽ có một ngày, thủng trăm ngàn lỗ, đâm một cái là phá!"
Hai mắt Ân thượng nhân trừng lớn.
"Chỉ cần có người như hắn, nguyện ý hi sinh chính mình..."
Lý Phàm nghe vậy, trầm mặc không nói.
Muốn thế nhân đều có giác ngộ như thế...
Thực sự có chút ép buộc rồi.
Một là tiêu dao tự tại của trường sinh cửu thị, một là khả năng tương lai hư vô mờ mịt lấy mạng mình giành được...
Chỉ cần là người bình thường đều biết nên lựa chọn thế nào.
Nhưng hắn cố tình không phải người thường.
Ân thượng nhân cười thảm: "Huyền Hoàng mấy ngàn năm, vậy mà không có tu sĩ thứ hai làm như vậy."