Lý Phàm có thể khẳng định, đối với kim châm tặng ra, Thiên Y tuyệt đối vẫn có quyền khống chế nhất định.
Đây dĩ nhiên là xuất phát từ quan tâm đối với "truyền nhân duy nhất của Thiên Pháp giới hiện tại", nhưng đối với Lý Phàm lại không phải chuyện gì tốt.
Cạnh giường há để người khác ngủ yên?
Lấy tính cách của Lý Phàm, tuyệt đối không thể mặc kệ vật bản thân không thể hoàn toàn nắm giữ bao bọc thần hồn của mình.
Cái khác còn dễ nói, nếu như thần hồn bị đóng băng từ đó khiến cho không thể hoàn chân, vậy thì thật sự là vạn kiếp bất phục!
"Có phương pháp gì vừa có thể hưởng thụ phòng hộ của kim châm lại có thể bảo đảm an toàn tuyệt đối không..."
Trước tượng đá không mặt, Lý Phàm bắt đầu suy nghĩ.
Thực ra át chủ bài có thể kiềm chế lực lượng Thiên Y hắn có thể nắm giữ trước mắt không nhiều.
Hơn nữa đều là những biến số không thể khống chế.
Chẳng hạn như loạn, đói, đốm mốc màu xám vân vân.
Hơi không chú ý là hậu quả Huyền Hoàng diệt thế, đồng quy vu tận.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lý Phàm cuối cùng đặt mục tiêu lên nguyện lực màu vàng sinh ra từ tượng đá không mặt.
Nguyện lực màu vàng trước đây đều được Lý Phàm tồn trữ trong kiếp thân đan điền, mỗi khi sắp trữ đầy, không cần Lý Phàm có thể khống chế, nguyện lực màu vàng sẽ tự mình hoàn thành nén lại.
Bởi vậy nguyện lực màu vàng để dành trong khoảng thời gian này tuy đã tràn đầy vô cùng nhưng vẫn không thể chứa đầy dù là một kiếp thân.