Đã cắt đứt liên hệ với bên ngoài, Lý Phàm thử rất nhiều phương pháp muốn rời khỏi, nhưng tất cả đều thất bại.
Lý Phàm cũng không bối rối.
Dù sao tới chỗ này chỉ là một luồng thần thức của mình mà thôi.
Với bản tôn mà nói, vết thương mất đi thần thức này, không lâu sau đó sẽ khỏi hẳn.
Theo lẽ thường mà nói, vô vọng thoát khỏi, cũng sẽ không tạo thành tổn thương cho bản tôn.
Luồng thần thức này của Lý Phàm đại khái có thể trực tiếp tự mình chôn vùi bên tỏng.
Nhưng do bản năng sinh tồn, luồng thần thức do Lý Phàm phân ra này vẫn còn muốn giữ lại thử xem.
Nhìn xem có thể tìm ra cách phá giải hay không.
"Ngay cả vật ngoại lai là ta đây cũng không thể thoát ra khỏi ác mộng vĩnh hằng này. Thì càng đừng nói tới chủ nhân nơi này là Hãn Hải."
"Nhưng nguyên nhân tạo nên cảnh tượng này, đáng để suy ngẫm một phen. Rốt cuộc bản thân Hãn Hải bị kích thích quá lớn, chính hắn không cách nào giải thoát được. Hay là..."
Tuy Lý Phàm kinh hãi nhưng không loạn, tiếp tục dùng góc nhìn của Hãn Hải rơi vào ác mộng.
Lại lần nữa trải qua cảnh tượng địa ngục, trong tiếng hừ lạnh của Thiên Y, lúc bóng tối kéo đến.
Lý Phàm tập trung tinh thần, đến về phía bóng tối.
Bóng tối chỉ kéo dài một chút thời gian.
Thoạt nhìn có vẻ như bóng tối kéo đến đơn thuần là do thiếu đi ký ức tạo ra.