Hắn lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
"Ngươi rột cuộc là ai?" Hãn Hải tức giận mà tuyệt vọng gào lên.
Thiên Tuyệt tôn giả căn bản không nhìn đến Hãn Hải.
Nhắm mắt lại, chỉ huy Thiên Sát kiếm, vô tình lấy đi tính mạng đám đệ tử còn lại của Vân Thủy Thiên Cung.
Mà Hãn Hải thân là chưởng môn lại chỉ có thể bất lực nhìn từng đệ tử chết thảm trước mặt mình.
"Không... Không..."
Sau khi khiến Vân Thủy Thiên Cung trừ bọn họ ra thì chẳng còn khí tức sự sống nào nữa.
Hãn Hải ngay cả tiếng chửi cũng không nói ra được khỏi miệng nữa.
Toàn thân run nhè nhẹ, trong mắt đều là máu và nước mắt.
"Ngươi... Rốt... Cuộc... Là... Ai..."
Đối mặt với lời chất vấn của Hãn Hải,"Thiên Tuyệt tôn giả" kia cuối cùng cũng quay đầu "nhìn sang".
Đôi mắt vẫn không mở ra, giọng nói cũng là có chút kỳ lạ.
Lúc liền mạch lúc ngắt quãng, lúc to lúc nhỏ.
"Ta là ai?"
"... Ngươi đoán xem?"
Lúc nói đến lời này, tay trái của hắn bỗng nhiên nắm lại.
Xung quanh đã yên tĩnh từ lâu, ngoại trừ Hãn Hải và Thái Nhất ra, không còn ai khác của Vân Thủy Thiên Cung còn sống sót, giờ phút này vậy mà lại đồng thời vang lên tiếng kêu rên đau đớn trước khi chết của chúng đệ tử.
Hãn Hải bị ghim giữa không trung, không cách nào động đậy, nhìn đến từng bóng người trong suốt xuất hiện ngay thi thể của các đệ tử.