Sau đó, Lý Phàm giao phó một vài chuyện liên quan rồi để lại một tấm ngọc phù khác, biểu thị hắn có thể giao tiếp mọi lúc mọi nơi.
Lặng lẽ rời khỏi Đế quốc tiểu thế giới.
Trong đế cung.
Hồng hơi nhíu mày, nhìn về phía Tiểu Thanh: "Thanh, hình như vật này có hơi quen mắt?"
Thanh lắc đầu: "Quả thực có chút giống với thứ trong tông môn năm đó, nhưng hiện tại còn chưa thể chắc chắn, cần nghiên cứu một phen."
Im lặng một lát, Hồng lại hỏi: "Ngươi thấy... Vạn Giới Liên Hợp hội thế nào?"
"Người là dao thớt, ta là thịt cá. Còn có thể thế nào? Chỉ có thể đến đâu hay đến đó."
"Hơn nữa xét theo biểu hiện lúc này của bọn chúng, đối phương cũng không phải loại người quá hung ác."
Đế cung lại yên tĩnh hơn một chút.
Như nhớ ra gì đó, Thanh đột nhiên nói: "Đúng rồi, ma thần được tiền bối ban tặng..."
"Khi chưa thực sự cấp bách thì các ngươi đừng dùng nó."
"Ta vẫn luôn có cảm giác kỳ lạ."
Hồng và Nữ đế đều im lặng gật đầu. ...
Lý Phàm, người đã quay về Huyền Hoàng giới, sau khi cảm nhận được cuộc đối thoại của mấy nữ tử thông qua hóa thân ý niệm ma thần.
Lý Phàm lạnh lùng cười.
Những thần ma đó luôn là hóa thân ý niệm của Lý Phàm, cắm sâu vào thức hải trong khoảnh khắc tu thành "Thần Lâm Thân".
Mọi hành động, thậm chí suy nghĩ hay cảm xúc đều nằm trong sự kiểm soát của Lý Phàm.