Ngay cả một người dày dạn kinh nghiệm như Lý Phàm cũng nhất thời không phân biệt ra hắn có phải đang giả bộ hay không.
"Không sao cả, cứ thử là biết."
Tâm niệm vừa động, trong thoáng chốc hàng ngàn vạn quỷ thần dữ tợn và đáng sợ giáng xuống bên trong trận pháp.
Bóng tối bao trùm toàn bộ không gian.
Ngay lúc này, từng quái vật dị dạng đều đồng loạt nhìn vào Diêm Phương Châu.
Con nào con nấy đều lộ vẻ mặt đáng sợ và lao về phía Diêm Phương Châu.
Trong phút chốc, tiếng quỷ khóc và tiếng sói tru vang đội.
Ở trung tâm vạn quỷ, Diêm Phương Châu vốn đang ngồi yên bất động, đột nhiên nhảy dựng lên.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, không khỏi run sợ khi nhìn vô số quỷ vật xung quanh.
Nhưng khi nhìn thấy những quỷ vật này sắp tới, Diêm Phương Châu cắn răng, tuyệt vọng quát lên: "Ta liều mạng với các ngươi!"
Sau đó, hắn điều động một tia tu vi cuối cùng trên người, ra sức chém giết những quỷ thần kia.
"Quả đúng là vậy, diễn cũng giống thật đó chứ. Suýt chút nữa ta đã bị lừa rồi."
Lý Phàm không khỏi tán dương hắn.
Nhưng theo tín hiệu của hắn, đòn tấn công của quỷ thần dữ tợn kia càng thêm hung ác.
Bởi vì chúng đều là tạo vật thần niệm nên mỗi một đòn công kích rơi rơi vào người Diêm Phương Châu, ngoại trừ thân thể bị thương đau đớn thì thần hồn cũng sẽ cảm thấy đau đớn tương ứng.