Trong giọng nói có hốt hoảng, sợ hãi, oán giận...
Giống như trên người Lý Tình có cái gì đó vô cùng đáng sợ vậy. Tất cả bọn chúng đều nhanh chóng tản ra, so với lúc lao tới nuốt chửng nàng còn nhanh hơn gấp nhiều lần!
Chính giữa đại điện, khuôn mặt bình tĩnh của vị Triệu sư tỷ mới hơn mười tuổi kia, lần đầu tiên lộ ra chút cảm xúc.
Ầm!
Phía trên Lý Tình, những trụ đá không biết từ đâu xuất hiện ầm ầm rơi xuống, tạo thành một cái lồng, nhốt Lý Tình vào trong đó.
"Trên người ngươi..."
"Đó là cái gì thế?"
Trong ngữ điệu lạnh lùng của Nhất Tâm thiên tôn ấy vậy mà còn có chút sợ hãi.
Lý Tình cười hỏi: "Ta còn muốn thỉnh giáo thiên tôn đây? Không biết ngươi có manh mối gì về chuyện này không?"
Trong đại điện lại im lặng một lúc.
Sau đó, giọng nói của Nhất Tâm lần nữa vang lên: "Trước đây ta còn nghi ngờ liệu ngươi có phải người của Huyền Thiên giáo hay không, nhưng bây giờ ta thực sự đã tin rồi."
"Dám đặt thứ này trong thần hồn..."
"Chỉ tiếc rằng, chúng ta không có cách gì dung hợp thành một thể nữa."
Lý Tình cười nhưng không đáp lại.
Chỉ cảm nhận được trong thần hồn của mình có một quang cầu bảy sắc nhấp nháy bất định.
Kể từ khi hắn có ý thức cho tới nay, thứ này đã bị trấn áp ở nơi sâu thẳm trong thần hồn của hắn.
Rõ ràng nó đã được cắm vào khi bản tôn tạo ra phân thân.
Quang cầu bảy sắc này không quan trọng, điều quan trọng là thứ được phong ấn trong quang cầu.