Hôm nay từ biệt, tới mười năm không gặp lại.
Triệu Nhược Hi chần chừ không nỡ, như thể còn điều gì đó chưa nói xong.
Mãi tới đêm khuya, trong ánh nến chập chờn, mười ngón tay của Triệu Nhược Hi và Lý Tình đan xen, hai mắt nhìn nhau.
Lông mi của Triệu Nhược Hi khẽ run, nhìn làn da thanh khiết không tỳ vết và đôi môi hồng hào mềm mại của Lý Tình.
Trong lòng nàng không khỏi dâng lên một trận khô nóng.
Một cảm xúc khác lan tràn trong vô thức, Triệu Nhược Hi khóa chặt tay Lý Tình, nhẹ nhàng hôn lên.
Lý Tình như bị điện giật, ý nghĩ tiếp theo là phải đẩy Triệu Nhược Hi ra.
Dường như có thể đoán được đối phương đang nghĩ gì, Triệu Nhược Hi không buông tay, ngược lại ôm Lý Tình càng chặt.
"Không sao đâu..."
"Thực sự ta không bận tâm..."
"Cho dù ngươi có biến thành dáng vẻ gì, chỉ cần vẫn là ngươi thì đều được."
Triệu Nhược Hi nhẹ giọng nói, giống như bày tỏ tâm ý của mình, kéo tay Lý Tình đặt tới trước ngực mình.
Cảm nhận được nhịp tim của đối phương, nhìn vào ánh mắt thâm tình của Triệu sư tỷ, cuối cùng Lý Tình thôi đấu tranh.
Triệu sư tỷ búng tay dập tắt ngọn nến, đồng thời bố trí cấm chế xung quanh để hạn chế người ngoài xâm nhập.
Ôm Lý Tình, di chuyển lên trên giường.
Một đêm phong lưu, không cần phải nói.
Ngày hôm sau, khi Lý Tình tỉnh lại, Triệu Nhược Hi đã rời đi.