Nhưng mà tấn công như thế lại bị Thiên Y hóa giải dễ dàng.
Thậm chí Lý Phàm không nhìn ta được Thiên Y rốt cuộc đã dùng cách gì để biến Tịch Diệt kiếm thành hạt châu hình tròn.
"Hơn nữa còn có 'bệnh' mà Thiên Y nói."
Vẻ mặt Lý Phàm nghiêm túc.
Bệnh có thể làm khô thần hồn, vô hình vô dạng.
Lần này Thiên Y tìm đến cửa rõ ràng để xử lý loại bệnh Hàn Trung mang trên người này.
Chỉ đơn giản trùng hợp gặp Lý Phàm.
"Có lẽ điều này có thể giải thích tại sao kiếp trước sự kiện Hàn Trung không hề gây ra sóng gió gì."
"Bởi vì Thiên Y đã âm thầm giải quyết hết mọi thứ."
"Nếu như để loại bệnh này truyền ra ngoài, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến Huyền Hoàng giới. Như vậy xem ra, lẽ nào Thiên Y thật sự là vai diễn chính diện sao?"
Lý Phàm sờ cằm.
"Như vậy đối với ta đây là một tin tức tốt lành. Ta càng tiếp xúc với nhân vật chính phái, nguy hiểm sẽ càng nhỏ hơn."
"Chỉ cần không để lộ sự tồn tại của 'Hoàn Chân'."
"Thậm chí còn có thể lấy vài lợi ích từ chỗ bọn họ."
Lý Phàm không ngừng suy nghĩ.
Phát hiện lần này làm cho lòng hắn có hơi phấn khích.
Trong lúc giải quyết mối lo lắng lớn nhất, Lý Phàm đã bắt đầu lên kế hoạch trong lòng, làm thế nào để lợi dụng phát hiện mới này một cách triệt để nhất.
"Đúng rồi, vừa nãy Thiên Y gọi bọc không khí vô hình đưa Hàn Trung ra bên ngoài Huyền Hoàng giới là mắt Thiên Thú?"