Biểu cảm trên gương mặt Hàn Trung cứng đờ, thậm chí suy nghĩ cũng bị đóng băng ngay lúc đó.
Sau đó hắn nhìn Lý Phàm bằng ánh mắt đục ngầu, nét mặt tỏ ra suy ngẫm: "Đề phòng như thế..."
"Bạn nhỏ này, có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau không?"
Lý Phàm căn bản không suy nghĩ đã phản ứng theo bản năng.
"Bớt nói lời thừa thãi, thành phần bại hoại như ngươi ai gặp cũng muốn giết!"
Gương mặt Lý Phàm đầy chính trực, tức giận nói.
Sau đó Ngũ Hành Tịch Diệt kiếm đánh ra mấy phát liên tiếp!
Hơn nữa trong kiếm quang màu đen này, thành phần bắt nguồn từ kiếm ý Thiên Sát tăng lên vô số!
Thiên Y không hề né tránh kiếm quang đột kích.
Nhìn thấy kiếm ý vô cùng quen thuộc kia, trong ánh mắt của hắn khẽ dấy lên dao động.
Cũng không thấy động tác của hắn như thế nào, quỹ đạo vốn thẳng tắp của hàng trăm kiếm quang màu đen lại tự uốn cong.
Toàn bộ tụ lại trong bàn tay trái mà Thiên Y giơ ra.
Thiên Y tiện tay nắn thành một hạt châu màu đen, Lý Phàm cũng mất đi sự khống chế tụi nó.
Bản lĩnh được cho là điêu luyện này làm cho Lý Phàm ngạc nhiên trong lòng.
Lần này không phải giả vờ.
Nhưng mà hắn nhanh chóng phản ứng lại, tiếp tục màn biểu diễn của mình.
"Lão tặc!"
Nhìn thấy đòn tấn công của mình bị đối phương chặn lại dễ dàng như thế, Lý Phàm tỏ ra phẫn nộ, nổi giận mắng.