Trong tay nắm chặt vò rượu, nét mặt mê mang.
Thần thức lập tức quét qua người Hàn Trung, không hề có nguy hiểm gì.
Người này chẳng qua là tu sĩ Kim Đan trung kỳ, không có bất cứ uy hiếp nào.
"Ngươi là Hàn Trung?" Lý Phàm lạnh lùng hỏi.
Hàn Trung mơ màng liếc Lý Phàm một cái, ngây ngẩn hồi lâu.
Sau đó lại giống như căn bản không nhìn thấy Lý Phàm, tự mình xách vò rượu lên uống tiếp.
Lý Phàm hừ lạnh định dùng thuật sưu hồn moi hết mọi bí mật trong đầu sâu rượu này ra.
Nhưng mà khi tay phải của Lý Phàm đặt lên đầu của Hàn Trung.
Giống như bị lửa đốt, trong nháy mắt Lý Phàm thu tay lại.
"Hửm?"
Lý Phàm nhìn bàn tay của mình hơi thất thần.
Tuy da thịt bên ngoài không có trở ngại gì nhưng Lý Phàm cảm nhận được rõ ràng thần hồn của mình đã khô héo trong khoảnh khắc tiếp xúc với đối phương!
Không phải bị thương mà thần hồn khô kiệt giống như tu sĩ kề cận với cái chết!
Trong lòng Lý Phàm không khỏi chấn động.
Phải biết rằng cường độ thần hồn của hắn lúc này cho dù trong tu sĩ Hợp Đạo cũng khó có đối thủ.
Nhưng bây giờ đứng trước một tu sĩ Kim Đan nhỏ nhoi lại bị thương?
Sắc mặt Lý Phàm trở nên âm u, không nói một lời.
Lập tức vận 'Vô Cực Doanh Hư Pháp' muốn tu bổ các tổn hại trong thần hồn.
Nhưng điều khiến hắn bất ngờ chính là Vô Cực Doanh Hư Pháp được xưng là 'sức mạnh không dứt, thần hồn không diệt' lại mất đi công dụng phục hồi khi đối mặt với thần hồn khô héo này!