"Có lẽ trong mắt chân tiên, thân thể bán tiên của Hiên Viên Hồng cũng tầm thường giống như người phàm, hoàn toàn không có giá trị lợi dụng."
"Nhưng sau khi Hiên Viên Hồng ngưng tụ thân thể chân tiên, vậy thì mọi chuyện không còn giống như lúc trước nữa rồi."
Lý Phàm âm thầm suy đoán chuyện có thể xảy ra vào năm đó.
Càng nghĩ càng cảm thấy nó có lý.
Giống như khi ở Đại Huyền lúc đầu, hắn cũng rất ôn hòa, bình dị gần gũi với dân chúng tầm thường.
Nhưng khi đối đãi với quan chức triều đình thì ánh mắt của hắn lại giống như hổ rình mồi, so sánh lại thì trông như hai người khác nhau.
Từ bụng ta suy ra bụng người, thiết nghĩ Chân Tiên vô diện kia khi đối mặt với những nhóm người khác nhau thì bộ mặt thể hiện cũng không giống nhau.
Và giả thuyết này cũng đã giải thích được lực lượng phía sau tượng thần vô diện và tại sao nó không quan tâm đến những lời thỉnh cầu từ Huyền Hoàng giới. Nó trực tiếp chuyển thẳng lên người Lý Phàm.
"Xem ra, dù có sử dụng công năng của tượng thần vô diện thì tạm thời vẫn an toàn. Chỉ cần ta không thể hiện ra lực lượng 'Tiên'..."
Tuy đoán như vậy nhưng Lý Phàm không hạ thấp cảnh giác đối với tượng thần vô diện kia.
Suy cho cùng, vị Huyền Thiên Vương kia có thể đã thua bởi tượng đá này.
Lý Phàm sao có thể không kiêng kỵ trong lòng được chứ.