"Tuy kém xa khí tiên linh thực sự nhưng "Vô Lượng Thiên Xu Cách Thần Công" của ta, khó khăn lắm mới đạt chút thành tựu, chỉ cần ăn thần hồn của ta, thương thế của ngươi sẽ nhanh chóng được chữa lành."
Nghe Cơ Dư Trinh nói như thế, sắc mặt Hiên Viên Hồng trầm xuống: "Làm càn!"
"Ngươi nghĩ ta không hiểu rõ công pháp mà ngươi đang tu ư? Tuy có thể phân hồn thành hàng ngàn hàng vạn mảnh, nhưng phần hồn có thể trị thương cho ta nhất định phải là linh hồn nguyên thủy và tinh túy nhất trong đó. Nếu ngươi mất đi phần hồn đó thì sau này tu vi sẽ hao tổn rất nhiều!"
"Sao ta có thể làm như thế!"
Có điều nhìn nụ cười yếu ớt trên gương mặt Cơ Dư Trinh, Hiên Viên Hồng cũng không thể trách cứ nổi nữa.
Hắn an ủi nàng: "Trinh nhi, ngươi yên tâm, vết thương nhỏ thôi. Ta chỉ cần bế quan tu hành một thời gian ngắn thì sẽ khỏi hẳn."
Cơ Dư Trinh yên lặng gật đầu, ánh mắt nhìn Hiên Viên Hồng thật lâu. ...
Một chỗ bên trong đại điện.
Huyền Thiên Vương Hiên Viên Hồng ngồi ngay phía trên, mười hai vị Pháp Vương đứng trong điện.
"Lần trước đánh nhau một trận với đại pháp sư Thiên Đô, tuy ta bị thương một chút nhưng cũng thu hoạch rất nhiều từ trên người đối phương."
"Ta cần phải bế quan một thời gian ngắn. Khoảng thời gian này, làm phiền chư vị lo các việc lớn nhỏ trong giáo!" Hiên Viên Hồng nghiêm nghị nói.