Thanh niên không bị lời nói của Lý Trần chọc giận.
Trong mắt hắn, những tu sĩ áo đen kia chẳng qua chỉ là những tài nguyên có thể sống lại bất cứ lúc nào.
Đừng nói là chết mười mấy người.
Cho dù là chết hàng trăm hàng ngàn người thì hắn cũng sẽ không có chút đau lòng.
"Tà thuật này của ngươi là gì?"
Thanh niên sẽ không bao giờ tin vào lý do vận khí của bản thân, phải chết từng ấy người mới tới người cuối cùng là vị Pháp Vương Huyền Thiên giáo này.
Đây là sự sắp xếp của đối phương bởi công pháp biến hóa kỳ lạ.
Quả nhiên, Lý Trần cũng không phủ nhận.
"Tà thuật?"
Lý Trần hừ lạnh: "Đây là đạo chính thống vô thượng, chính tông Tiên môn! Những người như các ngươi sao có thể hiểu thấu được!"
Thân phận thanh niên thật tôn quý biết bao.
Mấy ngàn năm qua, vẫn chưa có người nào dám phát ngôn bừa bãi như thế ở trước mặt hắn!
Đặc biệt là sự khinh thường từ sâu thẳm trong lòng và ánh mắt của đối phương, càng khiến cho thanh niên không nhịn được cơn tức giận.
"Bây giờ, chỉ có hai người chúng ta ở nơi này. Ta xem ngươi còn có thể dùng chiêu gì để đùa bỡn!"
Giọng điệu của thanh niên tràn đầy sát ý, không có gió nhưng quần áo trên người vẫn bay.
Không gian xung quanh đã bị Cửu Thiên Thập Địa đại trận phong tỏa, tinh quanh chợt xuất hiện.
Sau đó nơi này giống như màn đêm buông xuống, bầu trời đầy sao.