Tiểu Thanh và Tiểu Hồng vội vàng nói: “Tiền bối hiểu lầm...”
“Chờ đã, ý của tiền bối ngươi là?”
Hai người bọn họ ngơ ngác nhìn Lý Phàm.
“Các ngươi đoán không sai, tiểu tử Hứa Khắc còn sống đấy.” Lý Phàm lạnh lùng hừ.
Tin tức này quá mức chấn động, Tiểu Thanh và Tiểu Hồng gần như tình khó kiềm chế, suýt nữa muốn ngã xuống.
“Được rồi, đừng lề mề nữa. Chết...”
“Hoặc là thần phục!”
Nhìn vẻ mặt có chút không kiên nhẫn của Lý Phàm, trong lòng Tiểu Thanh và Tiểu Hồng chợt căng thẳng.
“Bọn ta...”
“Nguyện ý thần phục.” Tiểu Thanh cúi đầu nói.
Do dự một lúc, nàng vẫn đưa qua một cái ngọc bội khắc Thanh Loan Điểu.
Ngọc bội đó là vật của Hứa Khắc lúc trước, những năm gần đây nàng luôn mang theo bên mình.
Lúc này giao ra, trong mắt đều là không nỡ.
Đồng thời trước mắt lại lờ mờ hiện ra, Hứa Khắc bộ dáng.
Ngay tại nàng tâm thần hoảng hốt công phu, Lý Phàm đã đem trong ngọc bội nội dung đọc hiểu một lần.
“Vạn Thú Chuyển Luân...”
“Quả nhiên không hổ là chí bảo của Ngự Thú tông, huyền bí vô cùng.”
Năm đó sau khi Ngự Thú tông di chuyển đến tiểu thế giới lánh nạn thì điều động đệ tử tinh nhuệ nghiên cứu Vạn Thú Chuyển Luân.
Nỗ lực tìm ra phương pháp không tu hành Ngự Thú Chân Quyết cũng có thể khống chế yêu thú.
Cuối cùng bọn họ có thành công hay không, Lý Phàm không biết.