Hai người Khấu Hồng dưới sự chỉ huy của Quý Thiệu Ly đọc lại lời thề lần nữa.
Sửa lại một số nội dung, sau khi đọc xong chỉ cảm thấy tâm thần giống như bị buộc lên một bộ gông xiềng vô hình.
Hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, trong lòng âm thầm kinh hãi.
"Nếu đều đã là người một nhà, vậy có mấy lời ta nói thẳng luôn." Quý Thiệu Ly thân thiết lôi kéo hai người, đi tới cạnh bàn đá trong mật thất ngồi xuống.
"Nếu như ta không nhìn lầm, kỳ vật trúc cơ của hai người các ngươi một là Đạo Huyền kiếm một là Cầu Long Chi, đúng không?" Quý Thiệu Ly hỏi.
Cái này làm sao nhìn ra được?
Hai huynh đệ tức khắc kinh sợ muốn đứng lên tại chỗ.
Ra hiệu cho hai người đừng kinh ngạc, Quý Thiệu Ly lại thẳng thắn nói: "Ta thấy hai vị huynh đệ thực sự có tài năng ngút trời. Nhưng lại bị phẩm chất của kỳ vật trúc cơ này liên lụy."
"Không nói Thiên chi kỳ, Địa chi kỳ, cho dù đổi Nhân chi kỳ thượng phẩm, về sau tiền đồ cũng có thể nói là không thể hạn lượng."
Tuy hai huynh đệ vô cùng tự phụ nhưng cũng không chịu nổi Quý Thiệu Ly khen ngợi như thế.
Mặt già đỏ lên, đang muốn khiêm tốn vài câu.
Lại bị lời kế tiếp của Quý Thiệu Ly phút chốc hấp dẫn tâm thần.
"Hội hỗ trợ chúng ta lựa chọn nhân viên trung kiên không xem tư chất, thiên phú gì đó, chỉ xem tính cách!"
"Chỉ cần tính cách phù hợp yêu cầu, chúng ta tự nhiên sẽ trợ giúp bọn họ..."