"Hai vị đạo hữu rốt cuộc vì sao tức giận? Là vừa rồi mấy vị này thật sự nói sai rồi sao?"
Đạo Huyền Tử thoáng ngơ ra.
Quý Thiệu Ly nghiêm nghị nói: "Nếu như lời bọn họ có sai, ta nhất định bảo bọn họ lập tức xin lỗi hai người."
"Chẳng qua cách nói của bọn họ, ta đã từng nghe tu sĩ khác nói. Tuy ta cũng không muốn tin nhưng mà dẫu sao không có lửa thì sao có khói. Tiên Minh một mực không nói rõ ràng rốt cuộc đã giành thắng lợi như thế nào, trái với lẽ thường..."
"Điều này chẳng lẽ cũng có thể trách bọn ta ư?"
"Hay là nói, hai vị đạo hữu đã từng tận mắt nhìn thấy chiến sự tiền tuyến, chắc chắn cách nói của bọn ta là sai?"
Những lời này của Quý Thiệu Ly trực tiếp nói cho Khấu Hồng và Đạo Huyền Tử ngẩn ngơ.
Hai người há hốc mồm lại căn bản nghĩ không ra được từ nào phản bác.
Quý Thiệu Ly mỉm cười: "Hai vị xin hãy ngồi xuống đi. Quy mô hiện tại của Hội hỗ trợ chúng ta cũng coi như không nhỏ, sau khi có nhiều người, các loại khái niệm khó tránh xảy ra va chạm."
"Cho nên 'cố tìm cái chung, gác lại cái bất đồng' là nguyên tắc xử sự cơ bản của chúng ta."
"Mỗi người đều có thể có ý nghĩ của riêng mình. Nếu ngươi cảm thấy đối phương không đúng vậy thì bày ra sự thật, nói đạo lý, cãi lại đối phương."
"Một lời không hợp thì mắng. Há lại là hành vi quân tử?" Quý Thiệu Ly vươn tay, trực tiếp nhấn hai người còn muốn giãy giụa về lại chỗ ngồi.