Luận âm mưu luôn nhận được sự hoan nghênh của đại chúng.
Không thể chấp nhận việc Vạn Tiên Minh luôn "yếu đuối" lấy được chiến quả huy hoàng như vậy chỉ trong khoảng thời gian ngắn.
Có một số tu sĩ bắt đầu não bổ khả năng âm mưu trong đó.
Vào lúc bọn họ thảo luận có phần vui quên cả trời đất nhưng lại không biết đối thoại của bọn họ đã chọc giận hai người.
"Rầm!"
Trong tiếng vang đập bàn bất thình lình, một bóng người bỗng đứng lên.
"Vốn dĩ ta cho rằng Hội hỗ trợ biển Tùng Vân nổi tiếng xa gần nhất định là một tổ chức khó lường."
"Lại không nghĩ rằng trong đó lại bất kham như vậy!"
Người nọ liếc nhìn chúng tu sĩ tại chỗ một vòng, giọng lạnh lùng nói: "Hiện giờ chiến sự tiền tuyến còn chưa bình ổn, không biết bao nhiêu đồng liêu mệnh tang sa trường. Mấy người các ngươi không góp sức thì cũng thôi, thế mà còn ở sau lưng nói năng lung tung!"
"Khấu Hồng ta thẹn làm bạn với các ngươi!"
"Ta khinh!"
Khấu Hồng trợn mắt nhìn, âm thanh như lôi đình.
Bên cạnh hắn lại có một tu sĩ áo trắng dáng người thon dài, mày kiếm mắt sáng đứng dậy, cao giọng cười nói: "Ngô huynh nói rất hay. Đạo Huyền Tử ta cũng khinh thường đám súc sinh này!"
Lời của hai người tức khắc đắc tội chết với tiểu đoàn thể trước đó.
Bọn họ lạnh lùng nhìn Khấu Hồng và Đạo Huyền Tử, trong mắt lóe lên một tia sát ý.