"Gặm nhắm năng lực của ngươi?"
Lý Phàm nghe vậy, không khỏi kinh ngạc.
Thiên Dương nói năng lực, đương nhiên là lực không gian bắt nguồn từ thiên địa chi phách 'Mặc Thạch'.
Là pháp tắc Huyền Hoàng biến thành, một khi bị tu sĩ thông qua tân pháp hấp thu.
Tuy là Huyền Hoàng giới hiện giờ, cũng không thể có biện pháp làm tróc ra.
Mà ở tiểu thế giới quỷ dị xa xôi này, vậy mà có thể bị gặm nhắm?
"Sư huynh không cần lo lắng. Với ta mà nói, những tồn tại không biết tên này giống như một con kiến, ở trên người ta bò tới bò lui."
"Có lẽ sẽ đau, ngứa. Nhưng không uy hiếp được tính mạng của ta."
Thiên Dương truyền tới một hình ảnh, sơ lược biểu đạt ý tứ của mình.
Lý Phàm cũng không phớt lờ.
Nơi Hồn Âm giới này hiển nhiên không giống với tình hình lúc đội thám hiểm Tiên Minh ở đời 115 phát hiện thăm dò được.
Dâng lên cảnh giác, Lý Phàm và Thiên Dương thăm dò trong Hồn Âm giới này.
Tiểu thế giới này cũng không dự tính mở mang, thậm chí diện tích cũng không lớn như Linh Mộc giới.
Nhưng kỳ quái chính là Lý Phàm cũng không tìm được linh thể mà đội thám hiểm Tiên Minh miêu tả.
Mặt đất rộng lớn đen tối, âm trầm, không có chút địa hình nhấp nhô.
Tất cả đều cấu thành từ thổ nhưỡng màu xám.
Không nói động thực vật ngay cả một tảng đá hoàn chỉnh cũng không có.
Thần thức quét một vòng ở Hồn Âm giới, trừ hai người ngoại lai Lý Phàm, Thiên Dương này, vậy mà không có bất kì tồn tại khác.