"Nên chém chém giết giết không sao cả. Một khi thật sự uy hiếp đến tồn tại của Huyền Hoàng giới, đôi bên vẫn sẽ liên thủ lại. Giống như năm trăm năm trước, đám phản đồ trở về vậy."
Khi Thạch Bản Ngư Phụ nhắc dến đám phản đồ kia, giọng điệu cũng trở nên hung dữ một cách hiếm thấy.
"Năm trăm năm trước, chắc là ám chỉ cuộc phản công của tiểu thế giới. Có điều, dường như những tiểu thế giới này chỉ là con rối. Chủ mưu chân chính phía sau hẳn là tu sĩ từng phản bội Huyền Hoàng giới." Bên trong Linh Mộc giới, kiểm chứng những bí ẩn giữa lời nói của Thạch Bản Ngư Phụ và những thứ điều tra được trước đây, Lý Phàm như có điều suy nghĩ.
"Không hổ là người gánh vác phiến đá sáng thế, biết rất nhiều bí văn. Chỉ tiếc không đủ thực lực."
"Muốn biết bao nhiêu, toàn bộ đều dựa vào tâm trạng đối phương bố thí cho."
"Nếu không nhất định phải thẩm vấn ngày đêm."
Dòng suy nghĩ của Lý Phàm chầm chậm chuyển động.
Với góc nhìn của Thạch Bản tiền bối, rất nhiều việc Lý Phàm không nhìn được rõ, cứ như thể đang lạc trong sương mù, cũng trở nên sáng tỏ.
Lúc đó, sau khi lắng nghe đối phương trình bày và phân tích cuộc tranh đoạt giữa Vạn Tiên Minh và Ngũ Lão hội một phen.
Lý Phàm không nhịn được hỏi: "Vậy còn Truyền Pháp thiên tôn? Hắn có thái độ gì trước tất cả những chuyện này?"
Dường như Thạch Bản Ngư Phụ đã nghe thấy câu chuyện cực kỳ buồn cười nào đó.