Mà người này chưa nhìn ra lai lịch của bản thân hắn lại giống như tu sĩ bình thường, sau khi trông thấy chí bảo hồ câu cá thì tràn đầy mừng rỡ.
Trong vô thức, hạ thấp "đẳng cấp" của hắn rất nhiều.
Có điều, bây giờ xem ra...
Vị này cũng che giấu rất kỹ.
Dù không nghịch thiên chi lý thành đạo nhưng cũng tuyệt đối không thể xem thường.
Lý Phàm đứng thẳng bên cạnh, không dám vọng động.
Chung Thần Thông hoàn toàn giống như pho tượng, biểu cảm trên mặt lẫn cơ thể đã cứng đờ.
Ở đây chỉ có hai người to gan Lâm Linh và Lưu Ly đang lặng lẽ meo meo nhìn chằm chằm vào Thạch Bản Ngư Phụ.
Quá trình thả câu lần đầu tiên của Ngư Phụ, lâu tới khác thường.
Mà hình như hắn cũng vô cùng chìm đắm trong quá trình thả câu này.
Đến tận hơn nửa ngày sau đó vẫn ngồi ngay ngắn bất động như cũ. Nên Lý Phàm nghi ngờ có phải hắn đã thất bại, nhưng lại giả vờ.
Có điều, ngay sau đó một luồng sáng màu vàng óng ánh lại lần nữa xuất hiện trong căn miếu nhỏ trên núi.
Sự nghi ngờ của Lý Phàm nhanh chóng tiêu tan không còn.
Nhìn đốm sáng màu vàng kim trong tay Thạch Bản Ngư Phụ, Lý Phàm không nhịn được hơi hoài nghi nhân sinh.
Mà Chung Thần Thông cũng ngây ra như phỗng, hoàn toàn không dám tin vào hai mắt của mình.
Thạch Bản Ngư Phụ nhìn chằm chằm đốm sáng một hồi: "Thiên Đế Khí Điển?"
"Đạt thành đế tôn thế gian, ngưng tụ khí vận chúng sinh, vương triều. Không cần tu luyện mà có thể trở thành cường giả sánh với cảnh giới Trường Sinh..."