Lý Phàm sắp xếp lại rõ ràng rồi im ắng hồi lâu.
"Cuối cùng tại sao Độ Ách tông này lại làm như thế?"
Trong ánh mắt Thư sinh phiến đá hiện lên chút hồi tưởng.
"Những tên kia, lải nhải suốt ngày. Ai mà biết được rốt cuộc trong đầu bọn họ nghĩ thế nào kia chứ?"
"Có điều, có thể chắc chắn được rằng hẳn là bọn họ đã đoán được hậu quả có thể xảy ra khi làm như vậy từ sớm."
"Nhưng vẫn khăng khăng làm như thế."
"Thật ra ta cũng vô cùng tò mò." Thư sinh vừa cười vừa nói.
"Tiếc rằng chuyện cũ đã qua. Có lẽ bí ẩn này sẽ mãi mãi không có ngày được hé lộ."
Vẻ mặt Lý Phàm trở nên nghiêm túc hơn hẳn.
Xem xét từ lời nói của đối phương cùng với đủ loại biểu hiện từ khi hắn xuất hiện đến giờ.
Thư sinh này nhất định là tu sĩ cường đại tồn tại từ thượng cổ đến nay.
"Xin hỏi danh hào của tiền bối?" Lý Phàm chắp tay hỏi.
Thư sinh cũng không giấu diếm: "Trong thập tông Tiên đạo, cái không có tên kia, chính là ta."
Tâm trí Lý Phàm chấn động kịch liệt.
Trước đây, trong lúc hắn tìm kiếm tư liệu về thập tông Tiên đạo, bất kể có tìm kiếm ra sao cũng chỉ có thể tìm được tên của chín tông môn.
Một cái còn lại thì không có bất kỳ ghi chép nào.
Từng có một lần Lý Phàm cho rằng thập tông Tiên đạo này chỉ là cách nói hình thành do ước định nào đó thôi.
Hoặc là có một tông đã bị hủy diệt hoàn toàn.