Trong đầu Quý Thiệu Ly không khỏi hiện lên một hình bóng màu trắng.
Thời gian sau đó, Quý Thiệu Ly miệt mài kiên nhẫn thử nghiệm.
Mỗi câu ý niệm mỗi lần đều không thay đổi.
Toàn bộ là Thần quang bảy màu.
Chùm sáng trong hồ câu cá giống như thật sự có linh tính.
Làn sóng Thần quang bảy màu lan ra vô số lần, chùm sáng bị thu hút tự nguyện cắn câu cũng ngày càng ít đi.
Điều này trực tiếp gây ra vấn đề, lúc đầu, Quý Thiệu Ly còn câu lên được một vài chùm sáng xanh lam.
Nhưng về sau, chùm sáng xanh lam gần như mất hết.
Thậm chí tần số xuất hiện của chùm sáng màu trắng cũng ít đi, đa số đều chẳng thu hoạch được gì!
Khiến cho người luôn theo dõi quá trình Quý Thiệu Ly thả câu như Chung Thần Thông không khỏi thầm lắc đầu.
Nhưng Quý Thiệu Ly không vì vậy mà buồn bã.
Ngược lại trong lòng dần cảm thấy vui mừng.
Bởi vì loại trừ toàn bộ đáp án sai, vậy còn lại chỉ có đáp án đúng duy nhất!
Cứ như vậy, Quý Thiệu Ly liên tiếp không có thu hoạch hai mươi ngày.
Vào một ngày, Chung Thần Thông nhìn thấy Quý Thiệu Ly chậm rãi đứng dậy bên bờ hồ, gần như không có được gì.
Cuối cùng không kìm được mà an ủi: "Đạo hữu không cần đau buồn. Đạo lý câu cá, tay không đi về rất bình thường. Chỉ cần chịu được cô quạnh, rồi sẽ có một ngày may mắn bật lên câu được đại ngư trong lý tưởng."
Quý Thiệu Ly bình tĩnh: "Chung đạo hữu nói rất đúng."