Quý Thiệu Ly lại lấy ra một vài pháp bảo cho Chung Thần Thông phòng thân.
Chuyện này khiến cho một người đã rất lâu không nhận được quan tâm như Chung Thần Thông hơi ngượng ngùng.
"Mấy thứ này không cần đâu. Mấy năm nay lão đạo đã câu lên quá nhiều món lung tung rồi."
"Khi thật sự gặp nguy hiểm cũng không biết dùng thế nào."
Hắn lắc đầu.
Nói rồi ném một chiếc nhẫn trữ vật qua.
"Đạo hữu xem trong này có thứ nào ta nhìn nhầm hay không?"
Quý Thiệu Ly dùng thần thứ lướt qua không gian nhẫn trữ vật chất đầy như một bãi rác này.
Một lúc sau lắc đầu nói: "Giá trị không cao."
"Nhưng mà..." Quý Thiệu Ly hơi dừng lại.
"Tuy có vài thứ chất lượng không cao nhưng có thể tăng giá trị cho những thứ khác. Dù sao phần lớn những món đồ này đều là vật phẩm đến từ tu tiên giới khác. Theo ta được biết, có một vài tu sĩ vô cùng hứng thú với những đồ vật như thế này."
Chung Thần Thông khẽ vuốt cằm nói: "Đương nhiên ta biết đạo lý này, nhưng sợ thu hút sự chú ý của người khác, cho nên dứt khoát từ bỏ hành động."
"Nhưng bây giờ ngươi không cần lo lắng về điều này nữa." Quý Thiệu Ly cất nhẫn trữ vật.
"Hội của chúng ta có người chuyên phụ trách xử lý đống đồ này. Đến lúc đó, một nửa lợi ích nộp vào trong hội, một nửa trả lại cho đạo hữu."
Chung Thần Thông không có ý kiến với phân chia này, còn cảm thán nói: "Phía sau có chỗ dựa vững chắc quả thật mạnh hơn chiến đấu một mình."