Sau đó một bóng dáng xuất hiện giữa bầu trời, uy áp của Hợp Đạo bao phủ xuống.
Nét mặt Chung Thần Thông đau khổ không thôi, thở dài một hơi cuối cùng cũng chịu thành thật.
"Tiểu Lưu Ly quả thật được ta câu từ trong hồ đó lên."
"Lúc đầu chỉ là một quả trong suốt giống như lưu ly. Ta đang định ăn nàng thì loáng thoáng nghe được tiếng trẻ con khóc."
Chung Thần Thông hoàn toàn từ bỏ chống đối, ngồi phịch xuống đất chậm rãi kể lại.
Lâm Linh thì vô cùng hiếu kỳ với tiểu đạo đồng xinh đẹp này, thần thức không ngừng lướt qua người đối phương.
Mà tiểu cô nương này cũng cảm nhận được điều này, không chịu yếu thế nhìn lại Lâm Linh.
Hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.
Cảnh này khiến Chung Thần Thông dở khóc dở cười, nỗi thấp thỏm bất an trong lòng cũng biến mất.
Khi đối phương bày ra thực lực Hợp Đạo, hắn cảm thấy rất tuyệt vọng.
Nhưng mà theo động tác của vị tiên tôn Hợp Đạo này cho thấy tình hình không quá gay go như trong tưởng tượng.
Lúc này Quý Thiệu Ly cũng đến bên bờ hồ câu cá.
Quay lưng với Chung Thần Thông chậm rãi nói: "Ta không phải là người giết chóc. Không đến mức bất đắc dĩ ta cũng không muốn tạo sát nghiệp vô ích. Nhưng mà bí mật của hồ câu cá này tuyệt đối không được lộ ra bên ngoài."
"Bây giờ Chung đạo hữu có hai lựa chọn."