Tầm mắt lướt qua chùm ánh sáng màu sắc khác nhau, Quý Thiệu Ly suy nghĩ.
"Những món đồ càng có giá trị, cấp bậc sẽ càng cao. Như vậy muốn thu hút bọn nó cũng càng khó."
"Nhưng hiện tại ta chỉ còn sót lại ý thức. Muốn câu dính mấy ánh sáng trắng kia chỉ có thể dựa vào vận may chứ đừng nói đến ánh sáng cấp cao hơn."
Quý Thiệu Ly đã thử rất nhiều cách vẫn không thể thêm mồi vào dây câu đang thả xuống.
Mà vận may của hắn quả thật không tốt lắm.
Qua một lúc lâu ngay cả ánh sáng trắng cũng không thu hút được.
Mà trong tinh không này hình như có giới hạn thời gian.
Sau khi tinh quang ở xung quanh càng nhạt dần giống như từng làn nước gợn sóng, Quý Thiệu Ly lại quay về thế giới hiện thực.
Kết quả thả câu lần này quả nhiên không thu hoạch được gì.
Trong lòng Quý Thiệu Ly không chịu yên chuẩn bị vung cần câu lần nữa mới bất đắc dĩ nhớ lại một ngày chỉ có một cơ hội dẫn ra lực đi câu tinh không.
Chỉ đành hít sâu một hơi, đợi đến ngày mai.
Mười ngày tiếp theo, ngày vào Quý Thiệu Ly cũng vào thả câu.
Tổng cộng chỉ câu được sáu chùm sáng.
Năm cái màu trắng, một cái màu xanh lam.
Trong chùm sáng trắng đều là mấy khoáng thạch và linh thảo.
Không có giá trị lớn.
Còn trong ánh sáng xanh lam lại mở ra một miếng ngọc giản.
"Thái Khang Canh Kim Kiếm Khí?"
Quý Thiệu Ly tỉ mỉ đọc nội dung trong miếng ngọc giản.