Cuối cùng đã đến lúc Quý Thiệu Ly ra tay.
Hít sâu một hơi, một người câu cá lão luyện như hắn điều chỉnh tâm trạng đến điều kiện tốt nhất.
Sau đó ném cần câu ra!
Một lúc sau Quý Thiệu Ly lại tiến vào tinh không vô tận!
Không phải lần đầu nhìn thấy cảnh tượng cảnh lệ, trong lòng hắn đã quen rồi.
Lần này hắn luôn duy trì trạng thái thả câu ở tinh không.
"Câu cá cần có mồi câu, muốn câu được mấy chùm ánh sáng này thì cần thứ gì đây?"
Nhìn thấy đa số chùm sáng đều nhanh chóng tránh xa, chỉ còn để lại một vùng trống rỗng, Quý Thiệu Ly không khỏi suy nghĩ.
Nơi này rõ ràng không nằm trong phạm vi Huyền Hoàng giới.
Mà là một không gian độc lập.
Chỉ có cần câu trơ trụi, cơ thể của Quý Thiệu Ly chẳng qua chỉ là một tồn tại hình ảnh đơn thuần.
Đương nhiên chưa nói tới thêm mồi câu cho cần câu.
"Lẽ nào đơn giản chỉ là thứ bằng lòng cắn câu?" Quý Thiệu Ly không khỏi nghĩ như vậy.
Bởi vì hắn phát hiện, theo thời gian dần trôi.
Dường như những ánh sáng đó đã quen với dây câu hắn thả xuống, bắt đầu chậm rãi tiến lại gần.
Thậm chí một vài cái bị hấp dẫn, hiếu kỳ chạm vào.
Khi một ánh sáng trắng bởi vì ở gần đó, trong nháy mắt đã bị hút chặt bám vào trong sợi dây câu.
Quý Thiệu Ly cảm thấy cần câu quằn xuống.
Sau đó hắn không thể khống chế, theo bản năng kéo lên.