Sau khi tiếng vo vo trong miếng vang lên, tiểu đạo đồng dọn dẹp bếp núc sạch sẽ xong, quay người đến trước hồ nước.
Không biết lấy cần câu từ đâu ra cũng học theo dáng vẻ của Chung Thần Thông trước đấy bắt đầu thả câu.
Nhưng qua rất lâu cũng không có động tĩnh gì.
Tiểu đạo đồng không khỏi chán nản.
"Sư phụ nói người có lòng thành mới câu được bảo bối trong hồ. Ta đã thử mấy năm rồi nhưng chẳng câu lên được thứ gì."
"Đáng ghét..." Nàng không từ bỏ ý định tiếp tục ném phao.
Kết quả không thay đổi, đầu cần câu vẫn trống không.
Lúc này tiểu đạo hữu mới chấp nhận số phận thất vọng rời hồ nước.
Không lâu sau.
Quý Thiệu Ly chậm rãi hiện thân.
"Thú vị." Hắn nhìn hồ nước cách đó không xa, nét mặt khó hiểu.
Sau khi bố trí một lớp thủ thuật che mắt ở xung quanh mới ung dung tỉ mỉ quan sát cái hồ nhỏ này.
Dưới sự quan sát của thần thức xác định đây chỉ là một cái hồ bình thường.
Không sâu quá một trượng, chiều rộng khoảng ba trượng.
Cảnh tượng trong hồ nhìn một cái là thấy hết.
Trừ những sinh vật trôi nổi nhỏ xíu, căn bản chẳng có loài cá sinh sống.
Nếu như không phải khi nãy tận mắt nhìn thấy Chung Thần Thông câu lên một chùm ánh sáng xanh lục từ trong hồ này.
Quý Thiệu Ly gần như đã bị đánh lừa.
Nếu đã không nhìn ra bí mật gì vậy Quý Thiệu Ly dứt khoát đích thân bay vào trong đó để tìm ra bí ẩn của cái hồ này.