"Nếu như người nào đó thật sự không có mắt..."
"Nói không chừng chết trước tiên chính là người đó!"
Câu nói này khí phách không gì sánh bằng.
Khiến mọi người suy nghĩ rồi nỗi lo cũng dần dần biến mất.
"Được rồi, không nói đến mấy chuyện xui xẻo này nữa. Nếu đã đậu đại khảo vậy các ngươi đã có suy nghĩ gì về nơi mình nhậm chức sau này chưa?"
Lúc ghi danh đại khảo sẽ có nguyện vọng khu vực và chức vị ban đầu.
Nhưng cụ thể đảm nhận chức vị gì vẫn phải do tổng bộ Tiên Minh bố trí quyết định.
Quyết định theo các nhân tố như vùng thuộc sở hữu, cảnh giới, tiềm lực của tu sĩ.
Theo nguyên tắc đa số sẽ sắp xếp ngay tại chỗ, điều động tinh anh đến tổng bộ Tiên Minh.
Nhưng thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tình huống đặc biệt.
Giống như Hà Chính Hạo trước đây rõ ràng có thể làm một chức quan nào đó ở châu Thiên Vũ.
Nhưng lại cứ sắp xếp hắn đến vùng biển Tùng Vân hẻo lánh này.
Nguyên nhân bởi vì Hoành gia ở phía sau chèn ép.
Đa số tu sĩ chỉ có thể chấp nhận với sự bố trí chức vị.
Nhưng với những người có bối cảnh hùng hậu lại có thể thực hiện hóa lợi ích lớn nhất cho mình.
Vốn dĩ đậu đại khảo mọi người đều thỏa mãn hài lòng.
Nhưng nghe Quý Thiệu Ly nói vậy hình như vẫn có chỗ để tiến hành.
Thế là mọi người đều có phần kích động.
Mọi người đều lặng lẽ truyền âm cho Quý Thiệu Ly.