Mặt mũi ai nấy đều nghiêm trọng.
Có người không nhịn được đứng dậy đi đi lại lại cho khuây khoả tâm tình.
Đúng lúc này, mặt Vệ Kỳ Chính chợt lộ vẻ kinh ngạc, lấy linh phù truyền tin ra kiểm tra.
Không biết hắn nhận được tin tức gì.
Ngay sau đó hắn chợt đứng phắt dậy, khuôn mặt khó tin.
Hắn kích động đến nỗi cả người run run.
Dị trạng ấy lập tức thu hút ánh nhìn của tu sĩ khác.
Một ý nghĩ không khỏi đồng thời loé lên trong đầu bọn họ.
"Không thể nào?"
Nhìn ánh mắt nghi hoặc bối rối của mọi người xung quanh, Vệ Kỳ Chính hít sâu một hơi: "Thành chủ đại nhân lệnh ta lập tức đi đến Bố Chính đường."
"Chuyện liên quan đến..."
"Sự vụ tuyển chọn ba mươi ba Tiên tuyển giả."
Bên trong đại sảnh thoáng chốc tĩnh lặng như tờ.
Vẻ mặt mọi người đều cứng lại vì việc quá bất ngờ này.
Ngay cả sắc mặt Quý Thiệu Ly cũng cứng đờ.
Tầm mắt mọi người đều tập trung trên người hắn, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Trong phút chốc, Vệ Kỳ Chính cảm giác máu nóng dồn lên não, có chút lâng lâng.
Tuy chỉ là lần tuyển chọn ba mươi ba Tiên tuyển giả đầu tiên, còn chưa xác định danh sách nhân viên cuối cùng.
Nhưng mà được lựa chọn từ vô số các tu sĩ...
Điều này đã chứng minh thực lực của hắn!
Giờ khắc này, Vệ Kỳ Chính chỉ muốn hét lên thật to, bày tỏ sung sướng tột độ trong lòng.