"Huống chi trận pháp vô hạn cộng thêm bí thuật Chích Thủ Già Thiên của ta, e rằng dù Hợp Đạo bình thường tới, chỉ cần không cố ý tìm kiếm kỹ lưỡng. Hẳn cũng không phát hiện được."
"Chỉ cần có thể kéo dài tới lúc ta Kim Đan viên mãn cắn nuốt nó là được."
Lý Phàm nghĩ như vậy, rất nhanh đã bố trí xong, che giấu cửa vào Ngũ Hành động thiên.
Sau đó mang theo Lâm Linh và Thiên Dương vào trong động thiên.
"Ấy?" Vừa vào động thiên nơi này, Lâm Linh đã tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.
Ánh mắt nhìn về phía động thiên thuộc tính mộc trong đó.
Nơi đó bất ngờ cũng tồn tại một cái cây khổng lồ đỉnh thiên lập địa.
Nếu chỉ luận về kích cỡ, sợ là nó còn lớn hơn bản thể Lâm Linh trong Linh Mộc giới một đoạn.
"Chỗ đó có tiền bối của ngươi ở không?" Lý Phàm hỏi.
Lâm Linh nhìn một hồi, có phần tiếc nuối lắc đầu.
Đồng thời vẻ mặt còn hơi kỳ quái: "Dựa theo cách nói của địa mạch tiền bối, đều đã trưởng thành như vậy rồi thì hẳn đã có thể thức tỉnh thần trí của mình chứ. Thật kỳ lạ. Có phải nơi này thiếu gì đó không?"
Lý Phàm nghe vậy cũng như có điều suy nghĩ.
"Chênh lệch giữa động thiên và tiểu thế giới không chỉ là kích cỡ. Ngũ Hành đại động thiên này so với Linh Mộc, thậm chí Đại Huyền, Ly giới. Đều rộng lớn hơn rất nhiều."
"Nhưng cố tình vẫn chỉ nằm trong phạm trù động thiên."