"Không ngờ chỉ trong chớp mắt mà đã xảy ra nhiều chuyện như thế."
"Lại còn trong tình huống ta hoàn toàn không phát hiện ra. Cho dù ta có thể khống chế Lâm Linh cũng vậy."
"Thủ đoạn của cổ thụ quả nhiên thần bí khó lường."
"May mắn là cho dù cổ thụ Địa Mạch này hay là Lâm Linh thì đều có tính cách ôn hòa. Không giống như Nhược Mộc, quá cực đoan."
"Nếu không bọn họ liên thủ lại, âm thầm làm gì sau lưng ta..."
"Khó mà đề phòng được."
Lý Phàm cảm thán nói.
Đồng thời Lý Phàm cũng biết, lý do tại sao bất kể là Vạn Tiên Minh hay là cũng Ngũ Lão hội đều không thể tự do xuyên thẳng qua địa mạch.
Không phải không thể làm được trên phương diện kỹ thuật.
Đó là bởi vì, xuyên qua địa mạch tất nhiên sẽ bị cổ thụ Địa Mạch công kích.
Phải biết rằng, ba cây cổ thụ vẫn nhớ kí ức bị tu sĩ Nhược Mộc vây công năm đó.
Tuy nhiên bọn chúng không có hận ý cực đoan đối với tụ sĩ giống như Nhược Mộc.
Nhưng cũng không có thái độ quá tốt.
Không chủ động tìm phiền toái thì thôi đi, tu sĩ còn muốn được voi đòi tiên, chiếm tiện nghi.
Bọn họ đương nhiên có chút không muốn.
Lý Phàm có thể tránh khỏi tập kích, đơn giản là vì đối phương nhìn vào mặt Lâm Linh.
Mà địa mạch cổ thụ, cắm rễ Huyền Hoàng vào đại địa.
Rút giây động rừng, nếu cưỡng ép chinh phạt nó, chưa biết chừng tràng diện đại địa cùng nhau lật úp.