Quý Thiệu Ly cảm thán đúng lúc: "Sống chết không do mình!"
Một câu nói sống chết không do mình đã chạm đến các tu sĩ ở đó.
Sắc mặt mọi người thay đổi.
Quý Thiệu Ly đổi chủ đề: "Đây cũng là nguyên nhân lần này ta mời các vị đến đây."
"Mọi người cũng biết ta từng đạt được giải nhất 'Định Ngư', vô cùng giàu có."
Ngay lập tức đã thu hút ánh mắt của mọi người.
Quả thật nếu không phải hắn mang trên người gia tài kếch xù, những người bọn họ sao có thể khách sáo với Quý Thiệu Ly như vậy chứ?
Còn không phải hy vọng vào thời điểm mấu chốt mượn một chút độ cống hiến của đối phương để xoay sở hay sao.
"Mà con người ta lại khá hiểu đạo lý đầu tư, mấy năm nay tuy ăn chơi sa đọa tiêu không ít tiền nhưng chung quy lại gia tài cũng tăng gấp đôi."
Nét mặt Quý Thiệu Ly đầy đắc ý nói.
"?"
Quý Thiệu Ly vừa nói xong mọi người lập tức khiếp sợ.
Phải biết rằng giải nhất Định Ngư năm trăm vạn độ cống hiến đã là thứ mà đa số tu sĩ tích lũy cả đời cũng không đuổi kịp.
Mà chỉ trong thời gian ngắn như vậy gia tài đã tăng lên mấy lần?
Hà Chính Hạo tại đó ngạc nhiên đứng bật dậy: "Quý huynh, ngươi không nói đùa chứ?"
Nét mặt Quý Thiệu Ly bỗng thay đổi, nghiêm túc nói: "Quý mỗ chẳng phải người ăn không nói có!"
Hà Chính Hạo cũng tự cảm thấy không hợp lý, chắp tay xin lỗi: "Là tiểu đệ mạo phạm rồi."