Sắc mặt Dư Đại Nghi hơi khó coi: "Không phải các hạ thật sự cho rằng Vạn Tiên Minh rất dễ đối phó đó chứ? Lần này tập kích châu Cửu Sơn thành công cũng phải có kế hoạch rõ ràng. Ngươi không thấy phòng bị biên giới nghiêm ngặt như thế nào sao? Chỉ nói đến đại trận phòng thủ bao trùm lên toàn bộ châu vực thôi đã không phải là thứ dễ dàng phá bỏ rồi."
"Ha ha, kẻ yếu luôn thích tìm cái cớ cho mình. Nên nói là các ngươi sợ vị Truyền Pháp thiên tôn kia nên mới chậm chạp không dám động thủ triệt để chứ gì?" Lý Phàm liếc Dư Đại Ngư, mỉm cười lạnh lùng.
Không đợi đối phương trả lời, Lý Phàm lại tự nói một mình: "Nhưng mà nỗi lo lắng của các ngươi cũng đúng. Bây giờ quả thật không phải là lúc để tấn công."
"Nhưng mà, tiến thêm một chút tăng thêm thành quả chiến tranh cũng không đến nỗi khiến cho Truyền Pháp phải ra tay."
Nói rồi, Lý Phàm ném qua một miếng ngọc giản.
Dư Đại Nghi phản ứng rất nhanh, sau khi bắt được nó rồi kiểm tra một lượt.
Hắn không thể duy trì bình tĩnh được nữa: "Chỗ sơ hở của Thiên Nguyên Hóa Sinh trận?"
Hắn nhìn Lý Phàm đầy kinh ngạc: "Đây là..."
"Là thật hay là giả, thử sẽ biết ngay thôi. Chẳng qua chỉ mong các ngươi có lá gan đó." Lý Phàm đầy vẻ âm trầm nói.
Không đợi đối phương nói nữa, cơ thể lóe lên biến mất ngay trong tầm mắt của đối phương.