Không biết qua bao lâu, Ân thượng nhân mới từ từ tỉnh lại.
Hắn nhìn Lý Phàm cúi đầu bái lạy: "Nếu như pháp này do đạo hữu lĩnh ngộ ra..."
"Như vậy đạo hữu mới thật sự là nhân tài tuyệt thế, ta còn kém xa!"
"Bản 'dựa ta để trúc cơ' này hoàn hảo không tỳ vết, có thể xem như là pháp truyền cho đời sau."
Sau đó hắn lại thở dài: "Nếu như ngày đó khi ta là Trúc Cơ may mắn đạt được pháp này vậy cũng không đến nổi biến thành bộ dạng như hiện tại."
"Lời này của đạo hữu là có ý gì?" Lý Phàm giả vờ không biết.
Ân thượng nhân nhếch môi cười, từ bên trong cơ thể nứt ra để lộ ra một bản thân khác bên trong cơ thể.
Sau đó lại giải thích.
"Dựa ta để trúc cơ đã hoàn thành, nhưng lại chẳng còn cơ hội nuối tiếc tu hành lại rồi." Ân thượng nhân cảm khái.
Lý Phàm được nước lấn tới, nhân cơ hội an ủi: "Thật ra giữa hai người cũng không có khác biệt gì lớn. Đều là phía trước không có đường, dừng lại ở Trúc Cơ."
Ân thượng nhân hơi sửng sốt: "Đạo hữu đây là..."
Lý Phàm thẳng thắn như thật: "Đây là một nguyên nhân khác ta đến tìm đạo hữu ngươi."
"Sau khi ta thôi diễn pháp dựa ta để trúc cơ, vốn dĩ vui mừng không thôi. Bản thân tự cho rằng đã sáng lập ra một con đường hoàn toàn mới. Vốn tràn đầy tự tin muốn tiếp tục thôi diễn đến Kim Đan, Nguyên Anh sau này."