Ánh mắt Lý Phàm khẽ cử động thu nó vào trong tay.
Khúc xương này là của một tu sĩ họ Tô bị nhiễm Tiên Phàm Chướng đầu tiên.
Ở đời 115 Lý Phàm đã ném nó đi, còn thu hút sự chú ý của vô số quái vật khổng lồ được tạo thành từ thi thể trong sương trắng nên tránh được một kiếp nạn.
Chú chó nhân viên thấy đồ vật yêu thích của mình bị cướp đi, trong ánh mắt bỗng trở nên hung ác.
Nhưng mà Lý Phàm chỉ liếc nó một cái.
Nó lại giống như bị khiếp sợ khủng khiếp, trong nháy mắt đã thu lại.
Cái đuôi cụp xuống chán nản nhảy vào trong tòa nhà trên đảo.
Lý Phàm khẽ mỉm cười đi vào theo nó.
Lý Phàm không hề xa lạ nơi này, rất nhanh hắn đã tìm thấy Ân thượng nhân.
Giống với lúc gặp hắn ở mấy kiếp trước, hắn hơi bàng hoàng nhìn chằm chằm vào những người phàm đang bị giày vò bởi thí nghiệm trong lồng giam trong suốt.
Không biết miệng đang lẩm bẩm cái gì đó.
Lý Phàm ném khúc xương trắng trong tay qua đó, Ân thượng nhân vô thức bắt lấy.
"Đây là..." Hắn hơi ngẩn người, sau đó gắt gao siết chặt trong tay.
"Ban nãy ở ngoài cửa thấy chó con ngậm thứ này trong miệng. Mơ hồ cảm nhận được khúc xương này không bình thường, có lẽ tên nhóc này nghịch ngợm lén đem nó ra ngoài chơi." Lý Phàm mỉm cười giải thích.
Ân thượng nhân lập tức hiểu ra đá mạnh vào chú chó nhân viên một cái.