Mà đang bị phân tán cho các thiên tài kế thừa.
"Chẳng qua có thể dùng sự huyền diệu của Huyền Hoàng hòa làm một thể, Bạch tiên sinh cũng không phải là đối thủ."
"Càng đừng nói đến những thiên tài này."
"Tối đa cũng chỉ là quân lương tốt nhất trong mắt truyền pháp thôi!"
Lý Phàm suy đoán suy nghĩ của Truyền Pháp thiên tôn.
Mà Thương Thiên Tứ lại không hề phát hiện ra điều này.
Vẫn mãi khoe khoang giới thiệu về bảo bối hồ lô song sinh của mình với Lý Phàm: "Kỳ vật xen lẫn này của ta có hai cái hồ lô."
"Một tím một xanh."
"Màu xanh tiền bối ngươi cũng thấy rồi, có thể ghi chép địa điểm non nước, sau đó tùy ý xuyên qua."
"Còn hồ lô tím thì..."
Thương Thiên Tứ dừng một chút, vô cùng thần bí nói: "Hồ lô màu tím này có thể hiện ra cảnh thật những gì mà hồ lô màu xanh đã sao chép lại!"
"Nếu như có đủ năng lượng."
"Với năng lực hiện tại của ta, tối đa cũng chỉ có thể tái hiện một hồ nước có diện tích trăm dặm thôi."
"Nếu như ta thăng lên Hợp Đạo, e là chỉ cần nghĩ đã có chín ngọn núi cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì!"
Trong giọng nói của Thương Thiên Tứ tràn đầy tự hào.
Lý Phàm quả thật cảm thấy hứng thú vô cùng: "Ồ? Cảnh tượng được ngươi hiện hóa thành thật thì có hạn chế gì hay không? Có thể tồn tại bao lâu? Có phải hiện ra được ở tiểu thế giới trong Huyền Hoàng không?"