Cuối cùng giống như một ảo mộng.
Ảm đạm tiêu tán trong trời đất.
Mục tiêu biến mất.
Xiềng xích ám kim vô cớ một lần nữa lùi về thiên ngoại.
Chỉ là hình như Truyền Pháp thiên tôn không bởi vì như vậy mà dừng động tác.
Khuôn mặt của hắn vẫn loáng thoáng chiếm cứ hơn phân nửa trời cao.
Bộ phận khác trên mặt dầu dần nhạt đi hòa thành một thể với không trung.
Chỉ là đôi mắt ngày càng thâm thúy.
Giống như hai mặt trời màu đen treo trên phía chân trời!
Cả Huyền Hoàng giới cũng bởi vì vậy mà nhanh chóng tối đi.
Mà vô số chúng sinh vốn có suy nghĩ lại rơi vào đình trệ, bị thu hút khó hiểu, đều ngẩng đầu nhìn không trung trong tình huống vô tri vô giác.
Đối diện với hai mắt của Truyền Pháp.
Phần lớn sinh linh trên đời đều như thế.
Chỉ là vài sự tồn tại ít ỏi không khỏi cúi đầu.
Tránh đi ánh mắt của Truyền Pháp.
Huyền Hoàng giới, dưới cái nhìn chăm chú của Truyền Pháp thiên tôn rơi vào trong sự yên lặng tuyệt đối ngắn ngủi.
Rồi sau đó...
Lặng yên không tiếng động như lúc đến, khuôn mặt của Truyền Pháp bất tri bất giác cũng biến mất trên trời cao.
Sau một lát, sinh linh của Huyền Hoàng giới dầu dần tỉnh lại.
Bọn họ đầu tiên là có chút mờ mịt, hơi sửng sốt một lát.
Rồi sau đó tiếp tục cuộc sống tu hành.
Vẫn như trước.
Chỉ là liên quan tới "Bạch tiên sinh" đỉnh thiên lập địa, truyền thụ đạo pháp, liên quan tới pháp 'dựa ta để trúc cơ', về mọi biến cố.