Có chút già nua, run rẩy.
Nhưng loại kích động trong lòng của hắn lộ ra, tràn ra trong lời nói.
"Bạch tiên sinh..."
Hắn bay tới bên cạnh Bạch tiên sinh, tình cảm khó kiềm chế mà hét lên.
Dáng vẻ của người tới cực kỳ tương tự Bạch tiên sinh hiện giờ. Chỉ là trên mặt che kín nếp nhăn, không biết đến tột cùng đã trải qua bao nhiêu năm tháng tang thương.
Sau lưng vác một quan tài màu đen, nhìn qua có chút quỷ dị.
Nếu Lý Phàm hoặc là đám người Tiểu Thanh ở đây.
Có lẽ có thể liếc mắt nhận ra, lão già này chính là Hứa Khắc năm đó.
Bao nhiêu năm sau, một lần nữa nhìn thấy Bạch tiên sinh sống lại.
Vốn dĩ hắn phải xúc động khó hiểu mới đúng.
Nhưng cố tình...
Trong khoảnh khắc hắn chân chính nhìn thấy đối phương, trên mặt có chút kinh ngạc.
Rồi sau đó trở nên vô cùng mất mát: "Ngươi không phải Bạch tiên sinh..."
Hứa Khắc có chút thất hồn lạc phách nói.
"Bạch tiên sinh" nhìn lão già gần như giống y như đúc mình ở trước mắt, vỗ nhẹ bờ vai của hắn.
"Đúng là ta không phải hắn."
"Người đã chết, đã hoàn toàn ngã xuống, làm sao có thể cứ như vậy dễ dàng sống lại chứ?"
"Ta chẳng qua chỉ là khắc ấn của hắn, dấu vết để lại trong trời đất này mà thôi."
"Đổi thành cách nói của tu sĩ các ngươi."
"Kêu là..."
"'Thiên địa chi phách."
"Thiên địa chi phách, giáng sinh làm người..."
"Thiên địa chi phách, giáng sinh làm người..."