Áp bức càng lúc càng mạnh mẽ, Lý Phàm cũng hoàn toàn cảm nhận được áp lực sinh tử, đại nạn ập xuống đầu mình.
May thay, khi Hứa Bạch thánh thai đem toàn bộ quyền năng của thiên địa chi phách đang rời rạc trên thế gian, chuyển giao hoàn toàn lên cơ thể mình.
Động tác Hợp Đạo của hắn chậm dần.
Bởi vì, tiếp sau đây, đã đến lúc các thiên địa chi phách vốn dĩ không tồn tại trên thế gian mà chỉ giáng thế vào những thời khắc quan trọng kia ra sân khấu rồi.
Bầu trời của châu Thiên Linh đột nhiên tối sầm lại.
Một bóng đen vô hình bám lên cơ thể Hứa Bạch thánh thai.
Bùm!
Đầu của Lý Phàm giống như bị người nào đó tàn nhẫn đánh mạnh một cái, sau khi hắn hoàn tất mọi chuẩn bị, vội vàng chạy về Trường Sinh cốc thiếu chút nữa liền vấp ngã, trực tiếp rơi từ trên không trung xuống.
Thiên địa chi phách: U Ảnh!
Cảm nhận được tin tức mới được truyền đến, mồ hôi trên trán Lý Phàm chảy xuống.
Không phải là vì hắn sợ hãi.
Mà là bởi vì, hắn và Hứa Bạch thánh thai cùng sử dụng chung một cơ thể, cho nên mọi chuyện Hứa Bạch thánh thai đang làm vô hình chung tạo nên áp lực rất lớn lên người hắn.
Dùng cách nói thông thường để hình dung thì đó là "Ngươi là cái thá gì? Cũng xứng dùng chung cơ thể với ta ư?"
Cảnh tượng lúc ẩn lúc hiện, Lý Phàm cảm ứng được, địa vực châu Thiên Linh dường như có một đạo thiên địa chi phách vô cùng mạnh mẽ giáng lâm.