Tôn Kỳ cau mày, hồi lâu sau mới nhẹ lắc đầu trả lời Tôn Liên Thành.
"Có lẽ chỉ là ảo giác của ta mà thôi!"
"Trong khoảnh khắc vừa rồi, ta hình như cảm giác được thiên địa đang hồi sinh."
"Nhưng chỉ trong nháy mắt."
"Hiện tại cảm giác này đã biến mất rồi."
Tôn Kỳ chậm rãi nói từng chữ một. Từ trong đôi mắt vẫn còn mang theo vẻ hoài nghi của hắn, có thể nhìn ra chuyện này tuyệt đối không đơn giản chỉ là ảo giác.
"Thiên địa hồi sinh..." Tôn Liên Thành nheo mắt, không biết đang nghĩ tới điều gì.
Mà Lý Phàm thông qua Sát Cơ Vô Tướng cảm ứng được cảnh tượng từ chỗ Tôn Kỳ truyền tới. Trong lòng hắn trở nên nghiêm trọng.
Bởi vì chỉ có hắn biết, trực giác của Tôn Kỳ là đúng.
Sự hồi sinh của châu Thiên Linh bị Hứa Bạch thánh thai rút ra, đưa vào trong thế giới động thiên của bản thân.
Nếu châu Thiên Linh không còn loại biến lực này, muốn khôi phục lại dáng vẻ thịnh vượng như ban đầu thì phải cần thêm không ít thời gian để tích lũy năng lượng.
Năng lượng hồi sinh của châu Thiên Linh có chút khác biệt so với biển Tùng Vân.
Biển Tùng Vân là sự thay đổi có tính sáng tạo, bắt nguồn từ sinh ra đến tử vong, từ hủy diệt đến tái sinh.
Mà châu Thiên Linh lại là bắt đầu từ lạc hậu đến thịnh vượng, vận chuyển sự sống theo quy luật thông thường.
Sau khi nhiều thêm sự thay đổi này, động thiên trong cơ thể Hứa Bạch thánh thai cũng triệt để hoàn thành quá trình chuyển hóa thành một tiểu thế giới.