"Cho dù Bạch tiên sinh có ký ức của ta mà tìm đến Đông Phương Diệu, biết rõ vị trí chôn giấu di ảnh từ trong đầu hắn và tiêu hủy chúng thì cũng mất một khoảng thời gian.
"Đủ cho ta thực hiện kế hoạch."
Lý Phàm cảm ứng được bóng dáng đang xa dần của Đông Phương Diệu thông qua Sát Cơ Vô Tướng, suy nghĩ như vậy.
"Đông Phương này..."
"Không tệ."
Sau khi chậm rãi thu hồi ánh mắt, Lý Phàm lặng lẽ đi đến một nơi ở trong rừng đá khá rẻ tiền.
Nơi này nằm ở châu Chu Hoài, nguồn tài nguyên nghèo nàn. Hơn nữa cũng đã được xác nhận là khu vực không có tiểu thế giới cũng như không có lối vào động thiên. Vì thế, hiện tại có rất ít tu sĩ đến đây.
Vừa hay phù hợp với mong muốn của Lý Phàm.
Cũng giống như Đông Phương Diệu, trong khoảng thời gian tiếp theo, Lý Phàm cũng phải đi khắp nơi trong Huyền Hoàng giới bố trí kế hoạch dự phòng.
Sau khi Lý Phàm đi sâu xuống dưới lòng đất ba nghìn trượng và mở ra một không gian.
Hắn lấy ra một đống linh kiện rời rạc của khôi lỗi.
Giống với những con khôi lỗi hộ vệ lúc trước ở trong động phủ Thiên Dương. Đều được làm từ gốm sứ tán nhược, vẻ ngoài đen đỏ xen kẽ.
Nếu như quan sát tỉ mỉ hơn sẽ thấy trên mỗi cái linh kiện của khôi lỗi, những sợi đỏ kia hình như đều là một bộ phận của một nét chữ nào đó.
Đây chính là phương pháp hóa giải Loạn Tự Quyết mà Lý Phàm nghĩ ra!