Tu sĩ trung niên của Thái Diễn tông nghe được lời của Hứa Bạch thì hơi kinh ngạc. Sau đó vui mừng trên mặt càng sâu: "Thì ra ngươi còn hiểu sơ đạo thôi diễn? Xem ra quả thật là người có duyên với Thái Diễn tông ta!"
"Về phần lo lắng của ngươi..."
Hắn có phần đắc ý dạt dào nói: "Ai nói Thái Diễn tông bọn ta đã đoạn tuyệt với nhân thế mấy ngàn năm? Thực ra qua mỗi một thời gian, tông môn đều sẽ phái người chuyên trách ra ngoài tìm hiểu đủ loại tình báo của Huyền Hoàng giới. Để tiến hành sửa đổi kết quả thôi diễn của 'Thạch Mẫu'."
"Nếu không, Vạn Tiên Minh chinh phạt vạn giới cũng chưa qua bao lâu. Nếu không phải sớm có mong muốn thì làm sao có thể kịp phản ứng nhanh như vậy."
"Sửa đổi à, thì ra là thế." Hứa Bạch như có điều suy nghĩ gật đầu nói.
"Được rồi, đã nói cho ngươi nhiều như vậy. Ngươi rốt cuộc có nguyện ý gia nhập Thái Diễn tông bọn ta hay không!"
Lúc này mọi người đã sắp phi độn đến bên ngoài thành nổi trên trời, trong một đám đệ tử Thái Diễn tông có một tu sĩ dáng người thấp bé, lưng cong hơi khòm cuối cùng có phần không kiên nhẫn được nữa.
"Ta đúng là có tí động lòng." Hứa Bạch sờ cằm.
Phương Tái Tế bên cạnh lập tức liếc hắn.
Chúng đệ tử Thái Diễn tông nghe vậy không khỏi lộ vẻ vui mừng.
"Nhưng mà ta vẫn còn một vài lo lắng. Thực ra trước khi tới đây ta đã gia nhập tông môn khác rồi. Hơn nữa bởi vì một số nguyên do đặc biệt khác mà không cách nào rời khỏi. Không biết các ngươi có ngại không?" Hứa Bạch cực kỳ chân thành hỏi.