Thần thức của Hứa Bạch thánh thai hóa ra một ảo ảnh đứng trên đất vàng của động thiên mới sinh.
Không hề ghét bỏ mà là mang trên mặt vẻ mừng rỡ.
Tự mình huyễn hóa ra nước, tưới xuống đất đai cằn cỗi.
Sau đó từ trên người hắn bay ra từng đốm quang mang màu lục.
Không bao lâu sau lập tức có một vài mầm non màu lục phá đất mà lên.
Luồng sinh cơ thứ nhất từ trong động thiên xuất hiện.
Sau đó lại có dòng nước đẹp đẽ vây quanh những thực vật này xuất hiện.
Dưới sinh cơ dạt dào, động thiên nơi này cũng bắt đầu mở rộng ra trong hư không xung quanh.
Lý Phàm nhìn từng màn biến hóa trong mắt, như có điều suy nghĩ.
"Từ không tới có, bồi dưỡng động thiên hoàn toàn mới."
"Có thể hoàn toàn dựa theo ý nghĩ của bản thân lượng thân chế tạo. So với việc ra ngoài tìm kiếm nhờ vận khí quả thực hơn hẳn một bậc."
"Nhưng động thiên không giống người phàm. Thời kỳ sinh trưởng của chúng hễ tí là lấy ngàn vạn năm để tính. Đây còn là dưới trạng thái lý tưởng nhất."
"Đời này ta kết anh đã lâu như vậy, Ngũ Hành động thiên vẫn chỉ là hình thức ban đầu. Bởi vậy có thể thấy cái khó sinh trưởng của động thiên."
"Chẳng lẽ ngươi muốn từ từ chờ nó trưởng thành?"
"Chuyện đó với ta quả là một tin tốt."
Lý Phàm nghĩ như vậy.
Nhưng thủ đoạn của Hứa Bạch thánh thai lại vượt xa tưởng tượng của hắn.
Khiến hắn không kịp trở tay, trong lòng lại cấp bách mấy phần.