Suy cho cùng hắn hiện tại vẫn hoàn toàn chưa được tính là cảnh cùng đường bí lối.
Chúng sinh Huyền Hoàng giới không có Hoàn Chân, nhân sinh cũng chỉ có một cơ hội.
Hắn chẳng qua là trở về điểm bắt đầu tương đồng với nhân sinh mà thôi.
Huống hồ, hắn còn có ưu thế lượng lớn tiên tri tiên giác tích lũy trong luân hồi không ngừng mấy đời trước.
"Tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ một ý nghĩ ngẫu nhiên trước đây."
"Cùng lúc lấy tinh huyết của Hứa Khắc tạo ra phân thân còn dung nhập một luồng thần vận của Bạch tiên sinh."
Lý Phàm nhanh chóng suy tư.
Rất nhanh đã xác định nguồn gốc đủ loại dị thường của bản thân.
"Quả nhiên thiên hạ không có bữa trưa nào là miễn phí."
"Dựa vào việc rất giống Bạch tiên sinh cho nên đạt được thiên phú tuyệt thế, lĩnh ngộ một ít thần thông."
"Đổi lại là hắn thay đổi phân thân một cách vô tri vô giác, thậm chí ô nhiễm bản tôn."
"Tuy lúc phát hiện bất thường ta đã sớm sinh lòng cảnh giác. Một khi nếu phát hiện được bản tôn bị ảnh hưởng thì sẽ lập tức hoàn chân."
"Nhưng ta không đoán trước được là, lúc bản tôn ý thức được điểm này đã không kịp nữa."
Trong đầu Lý Phàm thoáng chốc lại hiện ra khuôn mặt hoàn mỹ kinh thiên động địa kia.
"Bạch tiên sinh..."
"Thú vị."
"Muốn mượn ta sống lại? Vậy thì thành toàn cho ngươi!"
Trong mắt Lý Phàm lóe lên một tia tinh quang.