"Cái gọi là Vĩnh Sinh Long, chẳng qua cũng chỉ là giao long trưởng thành phản tổ huyết mạch Thanh Thần Long mà thôi. Vẫn có hiệu quả rõ rệt với tu sĩ Nguyên Anh." Hứa Bạch cảm nhận được cảm giác ngứa ngáy giống như con kiến bò tới bò lui truyền đến từ sau lưng, không khỏi âm thầm kinh hãi.
Vĩnh Sinh Long Huyết cực nóng đang tuôn trào không ngừng trong cơ thể Hứa Bạch.
Trong nháy mắt bảy ngày trôi qua.
Bướu thịt sau lưng Hứa Bạch đã có thể loáng thoáng nhìn ra có mấy phần hình dáng của "con người" rồi.
Mà trong cảm giác của Hứa Bạch, thánh thai này giống như một bộ phận của chính cơ thể mình, có thể tùy ý điều khiển.
Suy nghĩ của Hứa Bạch vừa động, thánh thai theo suy nghĩ trong lòng hắn làm ra đủ loại động tác không ngừng.
Chỉ có điều trước mắt thánh thai còn chưa nảy nở, giống như mặt bị che kín không thấy rõ ngũ quan, khá kinh dị.
"Đến lúc rồi." Sau khi hoàn toàn quen thuộc với thánh thai, thần thức Hứa Bạch điều khiển Thuần Quang Chi Hạch chậm rãi đến gần bướu thịt.
Máu thịt phồng lên giống như không tồn tại.
Thuần Quang Chi Hạch không chút trở ngại trực tiếp chui vào trong đó.
Hứa Bạch rõ ràng cảm giác được, mô thịt và máu trong thánh thai vốn điên cuồng mọc thêm một cách mất trật tự lại chậm rãi bình tĩnh lại.
Thuần Quang Chi Hạch dần dần hòa tan vào trong máu thịt, làm cho lưng Hứa Bạch to lên, cũng hiện ra ánh sáng trắng mờ nhạt.