"Chỉ là cần phải nghiên cứu thêm về cách sử dụng nó."
Hứa Bạch không dám dừng lại, phi đi như tên bắn, quay về Huyền Hoàng giới.
Không trở về thành Thiên Lương mà tới biệt viện Luận Đạo lâu gần đó để bế quan.
Trong mật thất tu hành, Hứa Bạch ngồi xếp bằng trên bề mặt được lát từ linh thạch cực phẩm.
Đầu tiên hắn đặt dây đỏ ở phía trước, sau đó hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại tâm trạng hơi kích động của mình.
Dù sao hắn đã rất lâu không có nhặt được bảo bối kể từ khi vô tình có được Thương Hải châu năm đó rồi.
Hứa Bạch nheo mắt, hồi tưởng lại quá trình và chi tiết của chuyến đi Đế quốc lần này mấy lần.
"Có lẽ không phải là bố cục của đám người Tiểu Thanh. Lần này là ta chủ động tìm tới cửa, yêu cầu đi nhìn di vật của Hứa Khắc cũng là ta chủ động nhắc đến."
"Hơn nữa, đúng thật là các nàng không biết rõ đặc thù của dây đỏ..."
Suy nghĩ rất lâu, Hứa Bạch không có tìm được sơ hở, không động đến dây đỏ kia, mà trước tiên lấy 'Thư Trùng' ra.
Quyển sách giống như sinh vật sống tự mình lật, trên đấy chiếu rất nhiều văn tự và hình ảnh.
"Thánh Huyết Hóa Thai..."
Sau chốc lát, ánh mắt Hứa Bạch lóe lên một tia sáng.
"Không hổ là người được Bạch tiên sinh coi trọng, xây dựng nên cả Đế quốc dị thú. Sự huyền diệu của Thánh Huyết Hóa Thai Pháp hầu như không nằm dưới bất kì thần thông phân thân nào."