"Người này, lòng dạ nhỏ mọn. Từ trước đến nay có thù tất báo..." Vương Hoàn chỉ là có lòng tốt truyền âm nói.
Lý Phàm chắp tay: "Ồ? Đặng gia này, không biết so với Huyền gia, lại như thế nào?"
"Huyền..." Vương Hoàn đầu tiên là sững sờ, sau đó sắc mặt đại biến, "Ngươi là..."
"Tại hạ là là Huyền gia trung cấp khách khanh.' Lý Phàm lạnh nhạt nói.
"Như thế, là ta nhiều lời rồi. Đặng gia tiểu bối..." Vương Hoàn có chút lỡ lời.
Lại vội vàng bày tỏ lời xin lỗi với Lý Phàm.
"Không sao. Đạo hữu cũng là tốt bụng nhắc nhở." Lý Phàm không để bụng, sau khi giữ lại phương thức liên lạc đối phương thì bay đi.
Trên đường phi hành, trong lòng Lý Phàm có chút may mắn.
"Không nghĩ tới, thời gian qua đi nhiều ngày, lại có thể gặp tu sĩ đọc tâm giống như Thiên Y."
"May mà là một nhóc con không có chút lòng dạ nào. Nếu không có thể lại gặp rắc rối."
"Theo những gì nhìn thấy từ bên trong Thiên Huyền Kính, dáng vẻ của Đặng Mính Thiến chỉ có mười ba mười bốn tuổi. Hẳn là tuổi thật sự của nàng."
"Tuổi không lớn lắm. Xem ra nàng cũng được người tộc đó bảo vệ rất tốt. Cho nên tuy có thể đọc tâm thì hiện tại cũng không có lòng dạ gì." Trong lòng Lý Phàm nghĩ thầm.
"Rõ ràng là chỉ có tu vi Kim Đan, nhưng lại có thể cảm nhận được ta đang nghĩ gì..."
"Không phải là do công pháp gây ra. Hẳn là nó có liên quan đến kỳ vật trúc cơ của nàng. Lực đọc tâm vốn đã rất hiếm thấy ở Huyền Hoàng giới. Nhưng có thể làm được điều này bất kể sự chênh lệch cảnh giới. Có thể là thuộc loại Bán Thiên chi kỳ." Trong mắt Lý Phàm hiện ta một tia không hiểu.